Có một tư duy mà tôi nghe đi nghe lại mãi từ đầu năm đến giờ, kiểu như: “Brazil vô địch thôi, họ chờ lâu quá rồi, đã đến lúc rồi.” Nghe cảm tính không? Rất cảm tính. Bóng đá không phải hàng xếp hàng chờ tới lượt, và World Cup 2026 chắc chắn sẽ không chịu chiều theo logic “công bằng luân phiên” kiểu đó. Tôi hiểu cái cảm giác muốn tin vào Brazil — họ đẹp, họ lãng mạn, họ là thứ bóng đá mà người ta mơ tới. Nhưng giữa lãng mạn và thực tế có một khoảng cách rất lớn, và cái khoảng cách đó thường lộ ra đúng lúc tệ nhất — tức là vào tứ kết hoặc bán kết.

World Cup 2026 - bóng đá
Ảnh: Pexels

Thôi, để tôi kể chuyện đúng hơn từ đầu.

Giải đấu 48 đội — cơ hội lớn hơn, nhưng bẫy cũng nhiều hơn

World Cup 2026 lần đầu tiên mở rộng lên 48 đội, chia thành 12 bảng, mỗi bảng 4 đội. Đồng chủ nhà là bộ ba Mỹ–Canada–Mexico, khai mạc ngày 11/6/2026 và chung kết dự kiến khoảng 19/7/2026. Nhiều người thấy số đội tăng thì nghĩ “ồ dễ vào vòng sau hơn rồi” — đúng, nhưng chính cái “dễ hơn” đó lại tạo ra vấn đề khác. Các đội mạnh sẽ gặp đối thủ yếu hơn ở vòng bảng, nghĩa là họ ít được thử thách trước khi bước vào những trận knock-out thực sự. Đội nào giữ được phong độ qua một lịch thi đấu dài và căng thẳng hơn bao giờ hết — kéo dài hơn một tháng trên ba múi giờ khác nhau của Bắc Mỹ — mới thực sự xứng đáng nâng cúp.

Vì thế, thể lực và chiều sâu đội hình năm nay quan trọng hơn bất kỳ kỳ World Cup nào trước đó. Đây không còn là giải đấu mà bạn có thể thắng chỉ bằng 11 ngôi sao xuất chúng nữa.

Và đó là lý do tôi tin vào Pháp hơn Brazil.

Pháp — đội bóng tôi đặt niềm tin, dù không hoàn toàn thoải mái

Nói thật, tôi không phải fan Pháp. Tôi thấy lối chơi của họ đôi khi thiếu hồn, kiểu “đội tuyển của những ngôi sao không thực sự thích nhau lắm.” Nhưng hiệu quả thì không thể phủ nhận. Kylian Mbappé đến năm 2026 sẽ 27 tuổi — đỉnh phong độ của một tiền đạo. Antoine Griezmann có thể không còn trẻ nhưng kinh nghiệm tournament của anh là thứ không mua được. Và quan trọng nhất, hàng thủ Pháp — với Upamecano, Konaté, và bộ khung từ các câu lạc bộ hàng đầu châu Âu — vẫn là một trong những hàng thủ đáng sợ nhất thế giới.

Họ đã vào chung kết 2022, chỉ thua penalty trong một trận đấu mà nếu bạn xem lại, sẽ thấy họ hoàn toàn không tệ hơn Argentina. Đó là đội biết cách đi sâu. Biết cách thắng khi cần thắng.

Xem thêm:  Tải App WIN55 - Quy Trình Thực Hiện Đơn Giản Và An Toàn

Argentina thì sao? Messi năm 2026 sẽ 38 tuổi. Tôi tôn trọng huyền thoại, nhưng tôi cũng thực tế. Một giải đấu kéo dài hơn 5 tuần, di chuyển liên tục giữa các thành phố Mỹ và Mexico — ngay cả Messi ở tuổi 33 cũng sẽ thấy mệt, nói gì đến 38. Argentina sẽ vẫn là đội nguy hiểm, nhưng kỳ vọng họ bảo vệ chức vô địch ở độ tuổi và bối cảnh này là đang đặt cược vào điều kỳ diệu, không phải vào logic.

Còn Anh? Họ có thế hệ cầu thủ hay nhất trong nhiều thập kỷ — Bellingham đang ở đỉnh sự nghiệp, Saka ngày càng trưởng thành, Kane dù đã 32 tuổi vẫn là máy ghi bàn đáng gờm. Nhưng Anh và penalty knock-out là câu chuyện tâm lý chưa bao giờ được giải quyết triệt để. Tôi muốn tin, thật sự muốn tin, nhưng cứ đến đúng khoảnh khắc quyết định là lại có gì đó…

Tây Ban Nha — đây là đội bóng tôi cảm thấy bị đánh giá thấp nhất trong các cuộc tranh luận hiện tại. Sau khi vô địch Euro 2024 với một lối chơi đẹp mắt và trẻ trung đến bất ngờ, họ bước vào 2026 với một thế hệ mới đang chín dần: Yamal, Nico Williams, Pedri — những cái tên mà chỉ vài năm nữa sẽ là thống trị bóng đá thế giới. Nếu họ không gặp vận đen ở khâu bốc thăm hoặc chấn thương, Tây Ban Nha hoàn toàn có thể đi rất sâu.

Vậy rốt cuộc, ai vô địch?

Nếu bạn hỏi tôi đặt niềm tin vào đâu nhất — Pháp. Không phải vì tôi yêu họ, mà vì họ có đủ thứ: ngôi sao đỉnh cao ở đúng độ tuổi chín, chiều sâu đội hình, kinh nghiệm tournament, và một huấn luyện viên biết cách quản lý các cái tôi lớn. Mbappé đến năm 2026 sẽ đói vô địch sau bao năm chờ đợi — cái đói

Xem thêm: bảng xếp hạng world cup.